MinhHoang 2012
New member
- Bài viết
- 27
- Được Like
- 6
Ban đầu mình không có ý định đi chuyến đó. Group chat đã lâu không còn sôi nổi như trước, mỗi lần nói chuyện lại là lịch bận, công việc, hoặc im lặng kéo dài. Có lúc mình nghĩ: “Chắc tụi mình không còn thân nữa.”
Chuyến đi đã lên kế hoạch từ trước Tết. Nhưng càng gần ngày, mình càng thấy ngần ngại. Có cảm giác… mọi người đi cho có. Không còn hào hứng, không còn nhắn “tụi mình chuẩn bị gì nha”, không còn mấy câu đùa ngốc nghếch ngày xưa.
Mình suýt nhắn hủy. Nhưng không hiểu sao, vẫn lặng lẽ xếp đồ.
Tụi mình thuê villa quận 9 theo ngày, một căn nhà nhỏ có bếp, sân BBQ, hồ bơi riêng và không gian đủ tách biệt khỏi thành phố nhưng lại không quá xa.
Khi đến nơi, lúc đầu mọi thứ vẫn y như mình lo: im lặng, xã giao. Ai cũng rút điện thoại. Nhưng rồi… một chuyện nhỏ xảy ra: lửa BBQ nhóm không được. Một đứa ra nhóm giúp, một đứa khác phụ ướp đồ. Rồi một đứa cắt trái cây, một đứa sắp dĩa.
Không ai chỉ đạo, không ai nói gì, nhưng tự nhiên ai cũng bắt tay vào. Tối đó, tụi mình ăn ở sân, bật nhạc cũ, rồi tự nhiên… bắt đầu kể chuyện cũ. Lúc đó mình mới nhận ra: tụi mình chưa bao giờ mất đi sự thân thiết – chỉ là ai cũng mệt và chưa ai đủ kiên nhẫn để kết nối lại.
Có những mối quan hệ chỉ cần một khoảng không gian đúng – và chuyến đi đó là cú chạm lại dịu dàng. Nếu bạn cũng đang thấy nhóm mình dần xa cách, thử thuê villa quận 9 theo ngày một lần xem sao. Không cần đi xa, chỉ cần cùng nhau… sống chậm lại một nhịp.
Tụi mình rời khỏi đó không còn là một nhóm "sắp tan", mà là một nhóm đang bắt đầu lại – nhẹ nhàng, và chân thật hơn trước.
Chuyến đi đã lên kế hoạch từ trước Tết. Nhưng càng gần ngày, mình càng thấy ngần ngại. Có cảm giác… mọi người đi cho có. Không còn hào hứng, không còn nhắn “tụi mình chuẩn bị gì nha”, không còn mấy câu đùa ngốc nghếch ngày xưa.
Mình suýt nhắn hủy. Nhưng không hiểu sao, vẫn lặng lẽ xếp đồ.
Tụi mình thuê villa quận 9 theo ngày, một căn nhà nhỏ có bếp, sân BBQ, hồ bơi riêng và không gian đủ tách biệt khỏi thành phố nhưng lại không quá xa.
Khi đến nơi, lúc đầu mọi thứ vẫn y như mình lo: im lặng, xã giao. Ai cũng rút điện thoại. Nhưng rồi… một chuyện nhỏ xảy ra: lửa BBQ nhóm không được. Một đứa ra nhóm giúp, một đứa khác phụ ướp đồ. Rồi một đứa cắt trái cây, một đứa sắp dĩa.
Không ai chỉ đạo, không ai nói gì, nhưng tự nhiên ai cũng bắt tay vào. Tối đó, tụi mình ăn ở sân, bật nhạc cũ, rồi tự nhiên… bắt đầu kể chuyện cũ. Lúc đó mình mới nhận ra: tụi mình chưa bao giờ mất đi sự thân thiết – chỉ là ai cũng mệt và chưa ai đủ kiên nhẫn để kết nối lại.
Tụi mình rời khỏi đó không còn là một nhóm "sắp tan", mà là một nhóm đang bắt đầu lại – nhẹ nhàng, và chân thật hơn trước.
Bài viết liên quan