MinhPhat1967
Member
- Bài viết
- 291
- Được Like
- 0
Mình từng nghĩ Tết là phải về quê. Là quy tắc bất thành văn. Ai không về quê là “có vấn đề”. Nhưng năm đó, vì công việc và một loạt chuyện riêng, mình quyết định: không về.
Thú thật, trước khi nói ra mình đã lo. Lo bị nói ích kỷ. Lo bị hỏi “sao không về”. Lo thấy có lỗi.
Mình đặt trước một căn Villa Long Hải sát biển để “trốn Tết” theo nghĩa nhẹ nhàng thôi: không phải trốn gia đình, mà trốn khỏi tiếng ồn thành phố, trốn khỏi cái cảm giác phải gồng.
Mình nghĩ mình sẽ đi một mình. Nhưng cuối cùng, mẹ mình nói:
“Không về thì thôi… Tết này đi biển luôn.”
Ba mình không nói gì. Im lặng kiểu khó đoán. Nhưng đúng ngày đi, ông tự mang đồ lên xe, còn chuẩn bị thêm một túi đồ ăn vặt to đùng.
Tới villa, mình mới thấy quyết định đó… đáng. Biển Long Hải những ngày Tết không đông như mình tưởng. Có gió, có nắng nhẹ. Không khí trong villa cũng kiểu “nghỉ dưỡng”, không bắt ai phải làm gì.
Tối 30, mình vẫn thấy hơi trống. Vì quen cảnh giao thừa đông người, tiếng TV, tiếng lì xì. Ở villa thì yên hơn nhiều. Mẹ mình nấu đơn giản, ba mình ngồi ngoài hiên nhìn ra biển.
Tới gần 0 giờ, mình ngồi cạnh ba. Không nói gì, chỉ ngồi.
Mình hỏi nhỏ:
“Ba có buồn không… vì năm nay con không về quê?”
Ba mình im vài giây rồi nói một câu:
“Quê ở đâu mà chẳng được. Miễn là mình còn ngồi cạnh nhau.”
Câu đó làm mình đứng hình. Vì từ nhỏ tới lớn, mình luôn nghĩ quê là địa điểm. Nhưng ba mình nói quê là “cảm giác”. Là sự hiện diện.
Sau đó ba mình kể chuyện hồi xưa. Ông nói ngày trước nghèo, có năm cũng không về quê được. Ông cứ nghĩ đó là cái lỗi lớn. Nhưng rồi ông nhận ra, bố mẹ ông chỉ cần ông khỏe, còn sống, còn nhớ về.
Nghe tới đó, mình mới hiểu cái áp lực “phải đúng truyền thống” đôi khi làm mình quên mất thứ quan trọng nhất.
Đêm giao thừa năm đó, mình không nghe pháo hoa. Không chạy ra đường. Mình chỉ ngồi trong villa, nghe tiếng sóng. Mẹ mình ngủ sớm. Ba mình ngồi thêm chút rồi vô phòng.
Mình nhìn căn villa rộng, sạch, ấm. Và thấy lòng nhẹ đi.
Villa tụi mình đặt qua Odwin Travel. Mình thích kiểu bên đó tư vấn rất đúng “mood” của người đi Tết: cần sự chắc chắn, yên tâm và không muốn drama. Có hỗ trợ rõ ràng, không để khách tự xoay sở.
Tết năm đó, mình không về quê. Nhưng mình lại cảm thấy mình “được về” theo một nghĩa khác. Một căn Villa Long Hải sát biển không chỉ là chỗ ở. Nó là nơi để mình nhìn lại mối quan hệ với gia đình — và nhận ra đôi khi, Tết không phải là chạy về đâu, mà là ngồi lại với nhau.
Thú thật, trước khi nói ra mình đã lo. Lo bị nói ích kỷ. Lo bị hỏi “sao không về”. Lo thấy có lỗi.
Mình đặt trước một căn Villa Long Hải sát biển để “trốn Tết” theo nghĩa nhẹ nhàng thôi: không phải trốn gia đình, mà trốn khỏi tiếng ồn thành phố, trốn khỏi cái cảm giác phải gồng.
Mình nghĩ mình sẽ đi một mình. Nhưng cuối cùng, mẹ mình nói:
“Không về thì thôi… Tết này đi biển luôn.”
Ba mình không nói gì. Im lặng kiểu khó đoán. Nhưng đúng ngày đi, ông tự mang đồ lên xe, còn chuẩn bị thêm một túi đồ ăn vặt to đùng.
Tới villa, mình mới thấy quyết định đó… đáng. Biển Long Hải những ngày Tết không đông như mình tưởng. Có gió, có nắng nhẹ. Không khí trong villa cũng kiểu “nghỉ dưỡng”, không bắt ai phải làm gì.
Tối 30, mình vẫn thấy hơi trống. Vì quen cảnh giao thừa đông người, tiếng TV, tiếng lì xì. Ở villa thì yên hơn nhiều. Mẹ mình nấu đơn giản, ba mình ngồi ngoài hiên nhìn ra biển.
Tới gần 0 giờ, mình ngồi cạnh ba. Không nói gì, chỉ ngồi.
Mình hỏi nhỏ:
“Ba có buồn không… vì năm nay con không về quê?”
Ba mình im vài giây rồi nói một câu:
“Quê ở đâu mà chẳng được. Miễn là mình còn ngồi cạnh nhau.”
Câu đó làm mình đứng hình. Vì từ nhỏ tới lớn, mình luôn nghĩ quê là địa điểm. Nhưng ba mình nói quê là “cảm giác”. Là sự hiện diện.
Sau đó ba mình kể chuyện hồi xưa. Ông nói ngày trước nghèo, có năm cũng không về quê được. Ông cứ nghĩ đó là cái lỗi lớn. Nhưng rồi ông nhận ra, bố mẹ ông chỉ cần ông khỏe, còn sống, còn nhớ về.
Nghe tới đó, mình mới hiểu cái áp lực “phải đúng truyền thống” đôi khi làm mình quên mất thứ quan trọng nhất.
Đêm giao thừa năm đó, mình không nghe pháo hoa. Không chạy ra đường. Mình chỉ ngồi trong villa, nghe tiếng sóng. Mẹ mình ngủ sớm. Ba mình ngồi thêm chút rồi vô phòng.
Mình nhìn căn villa rộng, sạch, ấm. Và thấy lòng nhẹ đi.
Villa tụi mình đặt qua Odwin Travel. Mình thích kiểu bên đó tư vấn rất đúng “mood” của người đi Tết: cần sự chắc chắn, yên tâm và không muốn drama. Có hỗ trợ rõ ràng, không để khách tự xoay sở.
Tết năm đó, mình không về quê. Nhưng mình lại cảm thấy mình “được về” theo một nghĩa khác. Một căn Villa Long Hải sát biển không chỉ là chỗ ở. Nó là nơi để mình nhìn lại mối quan hệ với gia đình — và nhận ra đôi khi, Tết không phải là chạy về đâu, mà là ngồi lại với nhau.
Bài viết liên quan