dtlong
New member
- Bài viết
- 9
- Được Like
- 0
Hồi đó mình nhìn vào số liệu: attendance ổn, performance review tốt, không có khiếu nại. Mọi thứ đều "xanh" trên dashboard.
Hai tuần sau, họ submit đơn.
Buổi exit interview, mình hỏi thật. Và câu trả lời không phải lương, không phải sếp, không phải cơ hội thăng tiến. Câu trả lời là: "Em làm ở đây hai năm, không ai hỏi em có ổn không."
Những gì hệ thống HR đo được: giờ công, KPI, số ngày phép còn lại, tần suất đào tạo. Những gì không đo được: một người đang chạy bằng quán tính, không còn thấy ý nghĩa trong công việc nhưng vẫn đủ chuyên nghiệp để không để lộ ra ngoài.
Burnout - kiệt sức nghề nghiệp - thường không trông giống kiệt sức. Người đang trong giai đoạn đó thường vẫn đi làm đúng giờ, vẫn hoàn thành việc, vẫn mỉm cười trong cuộc họp. Cái thay đổi là một thứ tinh tế hơn: họ ngừng đề xuất, ngừng hỏi, ngừng quan tâm đến kết quả.
Mình không có công thức nào để phát hiện điều đó qua bảng tính. Nhưng từ sau sự việc đó, mình bắt đầu để ý đến dấu hiệu người đang trên đà kiệt sức nghề nghiệp - đặc biệt là những dấu hiệu không nằm trong bất kỳ form đánh giá nào.
Nhiều công ty - đặc biệt startup hoặc đội sales - xây dựng văn hóa dựa trên tinh thần nỗ lực vượt trội. Không ai nói thẳng "làm thêm giờ", nhưng người về đúng giờ bị nhìn với ánh mắt khác. Người nhận thêm việc được khen ngợi. Người đặt giới hạn bị coi là thiếu commitment.
Là người làm nhân sự, mình từng rất hào hứng với kiểu văn hóa đó. Sau này mới hiểu, cái vẻ ngoài "team năng động, ai cũng nhiệt huyết" đó thực ra đang che đi một vấn đề cơ học: con người không phải máy, và không có loại nỗ lực nào có thể duy trì vô hạn mà không có hậu quả.
Tìm hiểu thêm về ranh giới giữa chăm chỉ và tự hại - góc nhìn này thay đổi khá nhiều cách mình thiết kế chính sách làm việc và đánh giá hiệu suất sau đó.
Trong quá trình làm nhân sự, mọi người đã bao giờ nhận ra mình bỏ sót tín hiệu của một nhân viên sắp rời đi chưa? Và nếu nhìn lại - tín hiệu đó thực ra đã có từ khi nào?
Lão Tử có câu: "Tri nhân giả trí, tự tri giả minh" - biết người là khôn, biết mình mới là sáng suốt. Có lẽ nghề nhân sự cuối cùng cũng không nằm ngoài câu đó.
Hai tuần sau, họ submit đơn.
Buổi exit interview, mình hỏi thật. Và câu trả lời không phải lương, không phải sếp, không phải cơ hội thăng tiến. Câu trả lời là: "Em làm ở đây hai năm, không ai hỏi em có ổn không."
Dữ liệu nhân sự không đo được điều quan trọng nhất
Những gì hệ thống HR đo được: giờ công, KPI, số ngày phép còn lại, tần suất đào tạo. Những gì không đo được: một người đang chạy bằng quán tính, không còn thấy ý nghĩa trong công việc nhưng vẫn đủ chuyên nghiệp để không để lộ ra ngoài.
Burnout - kiệt sức nghề nghiệp - thường không trông giống kiệt sức. Người đang trong giai đoạn đó thường vẫn đi làm đúng giờ, vẫn hoàn thành việc, vẫn mỉm cười trong cuộc họp. Cái thay đổi là một thứ tinh tế hơn: họ ngừng đề xuất, ngừng hỏi, ngừng quan tâm đến kết quả.
Mình không có công thức nào để phát hiện điều đó qua bảng tính. Nhưng từ sau sự việc đó, mình bắt đầu để ý đến dấu hiệu người đang trên đà kiệt sức nghề nghiệp - đặc biệt là những dấu hiệu không nằm trong bất kỳ form đánh giá nào.
Văn hóa "cố thêm một chút" và cái giá thực sự
Nhiều công ty - đặc biệt startup hoặc đội sales - xây dựng văn hóa dựa trên tinh thần nỗ lực vượt trội. Không ai nói thẳng "làm thêm giờ", nhưng người về đúng giờ bị nhìn với ánh mắt khác. Người nhận thêm việc được khen ngợi. Người đặt giới hạn bị coi là thiếu commitment.
Là người làm nhân sự, mình từng rất hào hứng với kiểu văn hóa đó. Sau này mới hiểu, cái vẻ ngoài "team năng động, ai cũng nhiệt huyết" đó thực ra đang che đi một vấn đề cơ học: con người không phải máy, và không có loại nỗ lực nào có thể duy trì vô hạn mà không có hậu quả.
Tìm hiểu thêm về ranh giới giữa chăm chỉ và tự hại - góc nhìn này thay đổi khá nhiều cách mình thiết kế chính sách làm việc và đánh giá hiệu suất sau đó.
Câu hỏi cho các anh chị trong nghề
Trong quá trình làm nhân sự, mọi người đã bao giờ nhận ra mình bỏ sót tín hiệu của một nhân viên sắp rời đi chưa? Và nếu nhìn lại - tín hiệu đó thực ra đã có từ khi nào?
Lão Tử có câu: "Tri nhân giả trí, tự tri giả minh" - biết người là khôn, biết mình mới là sáng suốt. Có lẽ nghề nhân sự cuối cùng cũng không nằm ngoài câu đó.
Bài viết liên quan