Tâm sự Bữa ăn đầu tiên bị “mất dấu”: cả nhóm vui tới mức quên luôn mình đã ăn lúc nào

MinhPhat1967

Member
Bài viết
291
Được Like
0
Đi Đà Lạt theo nhóm đông kiểu 15–20 người, có một thứ mình học được sau vài lần: chỉ cần chỗ ở ổn, tự nhiên mọi thứ khác đều dễ. Và chuyến đó là chuyến “đông nhất từ trước tới nay” của nhóm mình — đúng nghĩa một đại gia đình + bạn bè kéo nhau lên.
18.jpg


Tụi mình chọn Villa Đà Lạt cho 20 người vì đi đông, chia khách sạn vừa mắc vừa bị chia nhỏ, không có không gian ngồi chung. Đi villa thì khác: còn phòng khách để tụi mình tụ lại, còn sân để nướng đồ, còn bếp để nấu. Quan trọng nhất là “có cảm giác ở chung” chứ không phải ai ở phòng nấy rồi mạnh ai nấy ngủ.


Đặt villa lần này tụi mình vẫn nhờ Odwin Travel chọn giúp vì ai từng đi đông sẽ hiểu: book sai một phát là nguyên đoàn mệt luôn. Odwin Travel tư vấn rất kỹ: villa nào đủ phòng, đủ toilet, khu sinh hoạt chung rộng, bếp dùng được thật, có chỗ đậu xe, và nhất là không gian đừng “bí” vì đi đông dễ ngộp.


Tới nơi khoảng xế chiều. Nhận nhà xong, cái cảnh quen thuộc lại xảy ra: ai cũng bận… ngắm. Ngắm view, ngắm phòng, ngắm sân, ngắm bếp. Một nhóm tranh thủ chụp hình check-in. Một nhóm tranh thủ giành phòng. Một nhóm thì mở vali ra xếp đồ. Mọi người cười nói rôm rả tới mức villa giống như vừa tổ chức khai trương.


Rồi một câu thần thánh vang lên:
“Đói không? Hay ăn gì luôn?”


Và thế là “bữa ăn đầu tiên” của chuyến đi xảy ra… nhưng xảy ra kiểu lạ đời.


Có người đi chợ mua bánh mì, phô mai, xúc xích. Có người đặt thêm đồ ăn về. Có người lục tủ bếp thấy có mì gói. Có người pha nước nóng. Một bàn thì ngồi ăn sandwich. Một góc thì ăn mì. Một góc thì bóc trái cây.


Không ai gọi đó là “ăn tối”.
Nó giống như “ăn để có sức vui tiếp”.


Mà điều buồn cười là: vui quá nên không ai nhận ra mình vừa ăn xong.


Tầm 8h tối, khi cả nhóm đã tụ lại phòng khách, tự nhiên có người hỏi:
“Ủa… hồi nãy tụi mình ăn tối chưa?”


Cả nhóm cười ầm lên.


Một người nói:
“Ăn rồi mà? Tui ăn 2 ổ bánh mì nè!”


Người khác la lên:
“Ủa vậy tui mới ăn mì hồi nãy là tính ăn tối luôn hả?”


Một đứa ngồi nhìn trời:
“Ủa vậy là tui chưa ăn tối hả… tui chỉ ăn 1 hũ sữa chua thôi.”


Cái cảnh đó buồn cười tới mức ai cũng kể lại “thực đơn” của mình. Và thay vì thấy thiếu sót, cả nhóm lại thấy… dễ thương. Kiểu chuyến đi không cần chuẩn mực quá. Ai ăn gì cũng được. Quan trọng là tụi mình đang ở chung.


Tối đó, tụi mình làm luôn một “bữa thứ hai” tự phát: lẩu. Không phải vì đói, mà vì muốn ngồi lại với nhau. Đà Lạt lạnh nhẹ, ngồi quanh nồi lẩu, mỗi người gắp một chút, nói một câu, cười một tiếng. Có người còn nói:
“Đây mới đúng vibe Villa Đà Lạt cho thuê nè — đi đông mà vẫn ấm.”


Điều mình nhớ nhất sau chuyến đó không phải là món ăn nào ngon, mà là cái cảm giác: đông nhưng không rối. Nhiều người nhưng không mệt. Tụi mình tự nhiên hòa nhịp được, vì villa đủ rộng và đủ “thở”.


Và khi về, cả nhóm đều thống nhất:
“Lần sau đi Đà Lạt đông vậy, cứ nhờ Odwin Travel chọn villa như lần này.”
 

Thống kê diễn đàn

Chủ đề
860,771
Bài viết
872,208
Thành viên
63,884
Thành viên mới nhất
go88ulove
Top